19 tháng 5, 2016

QUÊ HƯƠNG NỖI NHỚ


Trở về tìm mái nhà quê
Tìm hình bóng mẹ bộn bề nắng mưa
Tìm nắng xuyên ngọn cây dừa
Tìm hương mạ mới gió lùa thơm tho

Tìm đàn trâu với con đò
Áo bà ba mẹ câu hò trên sông
Nón lá nghiêng nắng nước ròng
Miền quê khó nhọc con còng con cua

Lục bình tim tím mùa mưa
Bồng bềnh một khúc sông khua mái chèo
Khói lên cháy bếp nhà nghèo
Con gà cục tác con mèo quẫy đuôi

Đọc tiếp

10 tháng 5, 2016

CAM LỘ QUÊ TÔI !

“ Nước Cam-lộ vừa trong vừa mát
Đường Cam-lộ nhỏ cát dễ đi…”


Tiếng hò của cô lái cất lên khi con đò ngang vừa tách khỏi bến hòa theo nhịp của mái chèo lúc nhặt lúc khoan, đưa nào khách lạ người quen từ bên này sông qua bên kia sông và ngược lại. Đó là hình ảnh đầu tiên của quê hương tôi: Cam Lộ.
Thật vậy, nói đến Cam Lộ không thể không nói đến dòng sông Hiếu Giang hiền hòa xuôi chảy với những chuyến đò dọc đò ngang dập dìu khách thương xuôi ngược và những con đường làng rợp bóng cây che, đất cát mịn màng.
Xin mời bạn hãy theo tôi về thăm Cam Lộ một chuyến.
Đọc tiếp

6 tháng 4, 2016

Đêm người say

Không còn sông mà hát
Ta ru ta thuyền trôi
Một đời ôm khôn dại
Người say đêm ru đời
Khi đời tàn ngọn lửa
Đêm cũng tàn năm canh
Em đã tàn xuân tứ
Ta lạc ta độc hành
Không còn sông mà hát
Người say ru đò trôi
Người say mộng là thật
Đêm cạn dòng trăng soi
Mình con đường hun hút
Hắt hiu khuya chân cầu
Đêm người say tìm bạn
Mình và bóng tìm nhau…



Ngữ Nhã (giới thiệu)

Đọc tiếp

29 tháng 3, 2016

14 BÀI HỌC RÚT RA TỪ NGHÈO KHÓ


1. Khi bạn hết tiền, bạn sẽ biết đâu là những người bạn thật sự.
Bố mẹ tôi là những người rất nhân hậu, ông bà luôn sống rất chan hòa, giúp đỡ hàng xóm và những người khó khăn mà họ biết. Ông bà cũng có khá nhiều bạn bè. Đến lúc gia đình tôi gặp sự cố, bố mẹ tôi phải lao đao khốn đốn xoay sở mọi cách thì cũng là lúc những “người bạn” đó đột nhiên biến mất.
Hóa ra là việc tốt bụng và hào phóng không phải lúc nào cũng được đền đáp. Khi bố mẹ tôi không còn gì để “cho” nữa thì những người xung quanh, những người mà chúng tôi nghĩ là bạn, cũng đều nhanh chóng xoay lưng đi. Và tất nhiên, vẫn còn đó những con người tốt bụng đã giúp đỡ và luôn bên cạnh gia đình tôi trong cơn hoạn nạn cho đến tận bây giờ.
Đọc tiếp

8 tháng 3, 2016

CÓ MỘT MIỀN QUÊ NHƯ THẾ

Ai cũng có một miền quê như thế
Có con đò, có một dòng sông quê
Năm năm, tháng tháng, ngày ngày bộn bề
Lũy tre làng, con đê bình yên lắm

Ai cũng có một miền quê gửi gắm
Gửi tấm lòng, gửi những giấc mơ xưa
Tuổi thơ nô đùa dưới những cơn mưa
Hát nghêu ngao, chăn trâu và đuổi bướm

Sau cơn mưa, nhìn những trái ổi vàng ươm
Trẻ leo cây, đứa thì nhảy hái
Ôi ! Quê nghèo quanh năm đầy hoa trái
Cũng bộn bề bên bãi sắn nương dâu


Tuổi thơ xưa, nay có còn đâu
Chơi ú tim, nhảy dây làm xe đất
Lau sậy kia thay cờ cùng nhau phất
Lập trận đàn, đất đá ném vào nhau






Đọc tiếp

2 tháng 11, 2015

Hồn quê

           Trong cuộc đời mỗi người có nhiều nơi đến và đi, nhưng chỉ có một nơi chốn ta tìm về đó là quê hương Quê hương là nơi nuôi dưỡng tâm hồn ta từ tấm bé. Tuổi thơ của tôi không được sống no đủ, thỏa thích như các bạn cùng trang lứa. Bố tôi mất sớm, mẹ tôi phải tần tảo, mòn vai để lo bữa ăn, cái mặc cho năm anh em chúng tôi. Nhưng tôi cũng có những giây phút ngã mình trên vạt cỏ mềm mại chơi chọi cỏ gà cùng chúng bạn.

Đọc tiếp

12 tháng 10, 2015

QUÊ MẸ


Đã bao năm xa miền quê nơi ấy
Xa xóm nghèo mái nhà tranh siêu
Xa con đê vi vu những cánh diều
Suối mát trong quanh năm róc rách

Nhớ khi xưa một thời bên trang sách
Ngọn đèn dầu leo lét giữa đêm khuya
Vườn dâu xanh ngọt ngào ruộng mía
Khói bếp hồng ấm mái tranh xưa

Đọc tiếp

5 tháng 10, 2015

Cuống rạ cắm vào đất quê


Tôi trở về làng khi mùa gặt đã vãn. Những cuống rạ gối đầu lên đất quê nhà. Giữa chiều bình yên màu vàng nhạt đi rồi úa theo nắng chiều. Sắc nắng tắm hết một mùa bội thu, vắt lại chiếc khăn mây bên trời.


Đọc tiếp
CHIỀU LÀNG EM

Chiều tắt chậm trên cánh đồng quê mẹ
Cuối chân trời Cò vỗ cánh bay xa
Gió chướng đầu mùa vừa đến hôm qua
Đám mạ non ngả nghiêng theo chiều gió

Trên trời xanh vài vệt mây ửng đỏ
Hoàng hôn về trên thôn nhỏ miền quê
Suốt mùa mưa việc đồng áng lê thê
Sắp đến ngày được thảnh thơi đôi chút


Đọc tiếp

13 tháng 9, 2015

MÙA LÚA CHIÊM TRÊN QUÊ HƯƠNG



Mình về quê ngoại hè ni
Trời chang chang nắng lúa thì vàng bông
Các o thôn nữ trên đồng
Mồ hôi thánh thót lưng còng mà vui
Quê hương bao nỗi ngọt bùi
Mến thương cuộc sống dân tui bạn à



Đọc tiếp

15 tháng 8, 2015

ĐỂ RIÊNG !



Cha để riêng bó lạt côi chái bếp,
Ngã màu vương mùi khói khó quên !
Mạ để riêng nổi buồn đưới lu gạo,
Tiếng nghe đau tới bựa vét sau cùng!

Cha để riêng ngày bạo lụt mênh mông,
Ngồi bó cúi trầm tư dòm khói thuốc.
Mạ để riêng vào những nuột dây cột
Treo côi cao những khoai sắn để đèng !

Tui để riêng vô những buổi nắng heng,
Lang thang trữa mấy cồn khoai roọng ló,
Côi lưng trâu, bờ đìa, con hói nhỏ,
Quyễn vở tui, riêng đợ tội roi đòn.

Rồi tháng năm tui để riêng đau khổ,
Ngày tang thương cha đã không còn.
Mạ để để riêng nổi héo mòn theo tuổi,
Riêng ngoài hiên mắt ngóng đợi chờ con.

Quê hương tui để riêng mùa gió thổi,
Ngọn gió Nam mổi khi nắng nung trời .
Nơi miền xa tui riêng niềm nhung nhớ,
Một làng quê với tiếng mạ ru hời.



Trương Thúc Tránh (T.T -8/2015)
Đọc tiếp

19 tháng 7, 2015

HOA QUÊ TÔI !

Đường quê mát bóng tre già
Diều cao no gió, hoa cà tím sân
Vi vu điệu sáo gieo vần
Cầu nghiêng trăng tỏ quây quần lứa đôi



Đọc tiếp

18 tháng 7, 2015

BÁT CANH GỢI NHỚ QUÊ NHÀ


Sinh ra ai cũng có một quê hương và quê hương luôn gắn liền với những kỷ niệm tuổi thơ, để khi xa quê, nó luôn là nỗi nhớ trong ta! Như kỷ niêm về dòng sông, cây đa, bên nước, hay những món ăn đặc trưng mang đậm hương vị quê nhà... Những cái đó luôn thức và sống trong ta đến hết cuộc đời cho dù ta có đi khắp mọi phương trời, góc bể!



Đọc tiếp