31 tháng 5, 2015

Hương bồ kết

Thuở ấu thơ, tôi vẫn thường gội đầu bằng nước bồ kết. Bồ kết nấu cùng lá sả, lá trầu, lá hương nhu, lá bưởi, hoa bưởi,… tạo nên một hương thơm quấn quyện, vương vấn mãi không thôi, xả lại bằng chanh cho mái tóc suôn mượt.

Đọc tiếp

27 tháng 5, 2015



NHỚ GIÓ LÀO !!!
(Quê mình nóng lắm phải không em?)

Gió lào thổi tự phía Lào
Trút mưa bên ấy, nóng nhào quê tôi
Ràn rạt rám rát rợn người
Nóng ơi là nóng, đất trời héo khô.


Đọc tiếp

20 tháng 5, 2015

VỀ THĂM MẸ!



Tác giả: Thanh Bình


Con về thăm mẹ chiều thu
Sau kỳ thực tập ở vùng nông thôn
Hàng cây đang trút lá vàng
Lối quen ngõ nhỏ hàng cau bên đường
Cổng nan tre cánh khép hờ
Mồng tơi bên dậu mùa này quả non



Đàn gà nửa chạy lon ton
Nửa đàn kia rúc cánh mềm mẹ u
Cây tranh quả mọng căng tròn
Quả na mở mắt mơ màng đung đưa
Mo cau cuốn đậy vại tương
Đang nằm phơi nắng góc sân thơm mùi

Đọc tiếp

6 tháng 4, 2015

Người quê tự họa


Sáng đón mặt trời ở bờ sông
Tối ngắm nàng trăng phía cánh đồng
Ít học nghèo hèn nên giản dị
Quê mùa chất phác chẳng chơi ngông
Góp vui trên mạng không chơi chữ
Ngôn ngữ dưới quê vốn quen dùng
Ngày ngày xuống núi tìm cơm áo
Tối tối lên giường để vui chung


Đọc tiếp

9 tháng 2, 2015

Chúc bà con một năm mới an khang -thịnh vượng


Đọc tiếp

Mai em về Cam Lộ làm dâu !

Mai em về Cam Lộ làm dâu
Em phải quen câu, răng_chi_mô_rứa
Để một mai, khi giữa đường giữa chợ
Ai có hỏi gì cũng phải biết mà thưa.
Về Cam Lộ làm dâu, những buổi trưa
Nắng như lửa, giận hờn tháng bảy
Cháy hằn lên, cả những sào ruộng cấy
Để thấy lòng người, trong vạn vết chân chim.
Về để thấy, những ngày mưa lụt lội
Mưa gió cũ, cuốn người theo vạn lối
Khắc khổ đớn đau những lời chưa nói
Chỉ thấy hằn sâu, trong đôi mắt trẻ thơ.
Đọc tiếp

13 tháng 12, 2014

Món dưa môn quê tôi !

MÓN DƯA MÔN QUÊ TÔI !
Ở Bích Giang quê tôi,môn thường dùng gọi là môn ngọt, vì nó không ngứa, thân mềm như bạc hà thường được trồng dưới mương, bờ sông, bờ ao….. nơi có nước quanh năm, dùng chế biến thức ăn khi còn tươi hoặc sau khi muối chua.




Đọc tiếp

17 tháng 9, 2014

LỜI RU CỦA MẸ

 A ự bao đời, lời ru của mẹ đã nuôi lớn tâm hồn bao thế hệ trẻ thơ bởi lời ru là tiếng nói đích thực từ trái tim mặn nồng yêu thương. Bao nhiêu âu yếm chở che, bao nhiêu dịu hiền ngọt ngào mẹ dành cho con, bao nhiêu ước vọng tốt đẹp, bao nhiêu nghĩa tình trĩu nặng lời ru…Mai ngày con đã lớn khôn, dù đi tới chân trời góc bể nào, hành trang con vẫn mang theo những lời mẹ ru… À…ơi…rồi lại…Ầu ơ…cất lên tự nhiên như cỏ cây mây trời xanh tươi, như dòng sông quê nhà êm đềm chảy, như vầng trăng thu dịu dàng tỏa sáng… 
Đọc tiếp

10 tháng 9, 2014

TẢN MẠN MỖI ĐỘ THU VỀ

Ta lắng nghe hương thu ngấm vào trời đất. Những nẻo đường lá vàng đã bắt đầu giăng lối, dù chỉ một chớm thu về nhưng sắc thu đã xao xác trong từng dòng kỷ niệm ngày xưa gọi về. Trời thu xanh cao vời vợi, tiếng thu vang vọng bên gành đá. Những cánh chim trời chao liệng trong sắc thu trong trẻo mênh mang. Ta đi tìm khoảng trời thu một thuở xa xăm gợi niềm cảm xúc xanh xao một thưở. Con đường ta vẫn đi về những sáng với chiều như  thênh thang  vô tận. Những đứa bạn năm xưa giờ cứ thưa thớt dần. Mỗi độ thu về ai còn đứng đợi vọng nguyệt ngâm ngợi đôi câu thơ viết vội  cho nhau mỗi độ khai trường. Cuộc đời con người với bao mùa thu trút lá. Có những tâm hồn, những cảm xúc đáng yêu biết mấy nay còn đâu?!. Giờ ta đi tìm quá vãng, xào xạc lá vàng rơi. Có những khi ta muốn gom những mùa thu xưa cũ để gợi chút niềm thân mật một thời. nhưng tay ngắn, tình dài. Rồi thì còn là hoài vọng mơ hồ.!!!! (ST) 
Thân tặng người em xa quê hương! 
Đọc tiếp

ĐỒNG QUÊ YÊN TỈNH

Đọc tiếp

THANH BÌNH

ĐẦM ẤM !
Đọc tiếp

14 tháng 8, 2014

HÔM NAY TÔI NHỚ VỀ QUÊ !!!

Hơn 20 ngày chưa về - Hôm nay tự dưng tôi lại nhớ về làng tôi vậy !!!  -Nơi đó một thời tôi đã sống -nhất là tuổi thơ của tôi trôi qua êm đềm và biết bao kỹ niệm !
        Từ xa nhìn về quê hương -Làng Bích Giang - Trong một buổi chiều vần vũ trời sắp mưa !!!!

Cánh cò và đồng lúa -Sao yên bình thế !


Nếp nhà -Bờ rào đơn sơ mà ấm nồng tình làng nghĩa xóm .

Các cháu tan học về nhà ! 
Đọc tiếp

7 tháng 8, 2014

Quê hương..!

Trong trái tim mỗi người Việt Nam nói chung và người dân Quảng trị nói riêng thì tình yêu quê hương có lẽ là thứ tình cảm thiêng liêng nhất; sâu đậm nhất ; ngọt ngào nhất . Mỗi người được sinh ra, ai mà không có cội nguồn gốc gác, ai mà không có quê hương. Quê hương là nơi ta sinh ra và lớn lên, nơi chôn rau cắt rốn của ta. Quê hương cho ta những kỷ niệm ngọt ngào, cho ta tuổi thơ tươi đẹp. Quê hương dạy ta những bài học làm người đầy ý nghĩa, để cho ta lớn khôn và trưởng thành. Với tôi, quê hương có một vị trí vô cùng đặc biệt, chiếm một vị trí quan trọng trong trái tim tôi.


Đọc tiếp

17 tháng 6, 2014

NHỚ VỀ BÀI ĐỒNG GIAO QUÊ TÔI- TẬP TẦM VONG

Chúng ta đang ở đầu thế kỷ XXI. Mai sau, dù có bao giờ, phần sưu tầm biên khảo nhỏ nhoi này mong còn được đôi khi lần giở trước đèn, để may ra có người mở trang sách cũ tìm hiểu về đất lề quê thói, thấy rõ ràng kho tàng văn học dân gian đặt nặng giáo dục gia đình trên vai người mẹ. Những lời ru ca dao ạ ơi ời hà hơi văn hóa mẹ vào tâm hồn trẻ từ lúc mở mắt chào đời cho đến khi chập chững lững thững những trò chơi đi kèm đồng dao, để từ đó vững bước vào xã hội. Hát mà chơi. Hát mà học. Hát chơi mà học thật. Học làm NGƯỜI.
Đồng dao được truyền từ đời này tiếp đời nọ, vùng này qua vùng kia, có khi thay đổi, có khi sai lạc, có khi thất truyền, và bị quên lãng. Tác giả hầu hết vô danh, hay nói đúng hơn, chính dân gian là tác giả.

Đọc tiếp

22 tháng 4, 2014

MỘT THỜI ĐAM MÊ BẮT RẾ RẾ ĐÁ NHAU


Hồi nhỏ vào mùa hè, khi mùa bắp đậu đã thu hoạch xong, bọn trẽ chúng tôi được nghỉ hè, cứ trời hửng sáng, chạy ra đồng, lần theo tiếng kêu tìm bắt rế. Rế thường trú dưới các bó bắp, đậu để thành đống và thi nhau gáy như thách thức con nào gáy to hơn vậy!

Đọc tiếp