17 tháng 9, 2014

LỜI RU CỦA MẸ

 A ự bao đời, lời ru của mẹ đã nuôi lớn tâm hồn bao thế hệ trẻ thơ bởi lời ru là tiếng nói đích thực từ trái tim mặn nồng yêu thương. Bao nhiêu âu yếm chở che, bao nhiêu dịu hiền ngọt ngào mẹ dành cho con, bao nhiêu ước vọng tốt đẹp, bao nhiêu nghĩa tình trĩu nặng lời ru…Mai ngày con đã lớn khôn, dù đi tới chân trời góc bể nào, hành trang con vẫn mang theo những lời mẹ ru… À…ơi…rồi lại…Ầu ơ…cất lên tự nhiên như cỏ cây mây trời xanh tươi, như dòng sông quê nhà êm đềm chảy, như vầng trăng thu dịu dàng tỏa sáng… 
Đọc tiếp

10 tháng 9, 2014

TẢN MẠN MỖI ĐỘ THU VỀ

Ta lắng nghe hương thu ngấm vào trời đất. Những nẻo đường lá vàng đã bắt đầu giăng lối, dù chỉ một chớm thu về nhưng sắc thu đã xao xác trong từng dòng kỷ niệm ngày xưa gọi về. Trời thu xanh cao vời vợi, tiếng thu vang vọng bên gành đá. Những cánh chim trời chao liệng trong sắc thu trong trẻo mênh mang. Ta đi tìm khoảng trời thu một thuở xa xăm gợi niềm cảm xúc xanh xao một thưở. Con đường ta vẫn đi về những sáng với chiều như  thênh thang  vô tận. Những đứa bạn năm xưa giờ cứ thưa thớt dần. Mỗi độ thu về ai còn đứng đợi vọng nguyệt ngâm ngợi đôi câu thơ viết vội  cho nhau mỗi độ khai trường. Cuộc đời con người với bao mùa thu trút lá. Có những tâm hồn, những cảm xúc đáng yêu biết mấy nay còn đâu?!. Giờ ta đi tìm quá vãng, xào xạc lá vàng rơi. Có những khi ta muốn gom những mùa thu xưa cũ để gợi chút niềm thân mật một thời. nhưng tay ngắn, tình dài. Rồi thì còn là hoài vọng mơ hồ.!!!! (ST) 
Thân tặng người em xa quê hương! 
Đọc tiếp

ĐỒNG QUÊ YÊN TỈNH

Đọc tiếp

THANH BÌNH

ĐẦM ẤM !
Đọc tiếp

14 tháng 8, 2014

HÔM NAY TÔI NHỚ VỀ QUÊ !!!

Hơn 20 ngày chưa về - Hôm nay tự dưng tôi lại nhớ về làng tôi vậy !!!  -Nơi đó một thời tôi đã sống -nhất là tuổi thơ của tôi trôi qua êm đềm và biết bao kỹ niệm !
        Từ xa nhìn về quê hương -Làng Bích Giang - Trong một buổi chiều vần vũ trời sắp mưa !!!!

Cánh cò và đồng lúa -Sao yên bình thế !


Nếp nhà -Bờ rào đơn sơ mà ấm nồng tình làng nghĩa xóm .

Các cháu tan học về nhà ! 
Đọc tiếp

7 tháng 8, 2014

Quê hương..!

Trong trái tim mỗi người Việt Nam nói chung và người dân Quảng trị nói riêng thì tình yêu quê hương có lẽ là thứ tình cảm thiêng liêng nhất; sâu đậm nhất ; ngọt ngào nhất . Mỗi người được sinh ra, ai mà không có cội nguồn gốc gác, ai mà không có quê hương. Quê hương là nơi ta sinh ra và lớn lên, nơi chôn rau cắt rốn của ta. Quê hương cho ta những kỷ niệm ngọt ngào, cho ta tuổi thơ tươi đẹp. Quê hương dạy ta những bài học làm người đầy ý nghĩa, để cho ta lớn khôn và trưởng thành. Với tôi, quê hương có một vị trí vô cùng đặc biệt, chiếm một vị trí quan trọng trong trái tim tôi.


Đọc tiếp

17 tháng 6, 2014

NHỚ VỀ BÀI ĐỒNG GIAO QUÊ TÔI- TẬP TẦM VONG

Chúng ta đang ở đầu thế kỷ XXI. Mai sau, dù có bao giờ, phần sưu tầm biên khảo nhỏ nhoi này mong còn được đôi khi lần giở trước đèn, để may ra có người mở trang sách cũ tìm hiểu về đất lề quê thói, thấy rõ ràng kho tàng văn học dân gian đặt nặng giáo dục gia đình trên vai người mẹ. Những lời ru ca dao ạ ơi ời hà hơi văn hóa mẹ vào tâm hồn trẻ từ lúc mở mắt chào đời cho đến khi chập chững lững thững những trò chơi đi kèm đồng dao, để từ đó vững bước vào xã hội. Hát mà chơi. Hát mà học. Hát chơi mà học thật. Học làm NGƯỜI.
Đồng dao được truyền từ đời này tiếp đời nọ, vùng này qua vùng kia, có khi thay đổi, có khi sai lạc, có khi thất truyền, và bị quên lãng. Tác giả hầu hết vô danh, hay nói đúng hơn, chính dân gian là tác giả.

Đọc tiếp

22 tháng 4, 2014

MỘT THỜI ĐAM MÊ BẮT RẾ RẾ ĐÁ NHAU


Hồi nhỏ vào mùa hè, khi mùa bắp đậu đã thu hoạch xong, bọn trẽ chúng tôi được nghỉ hè, cứ trời hửng sáng, chạy ra đồng, lần theo tiếng kêu tìm bắt rế. Rế thường trú dưới các bó bắp, đậu để thành đống và thi nhau gáy như thách thức con nào gáy to hơn vậy!

Đọc tiếp

15 tháng 4, 2014

MÙA GIÓ LÀO ĐÃ VỀ

Sáng ra, vừa mở cửa đón chút nắng sớm tròn trĩnh đã cảm giác đâu đây cái nóng hầm hập, hanh rát phả vào mặt.
Nghe mạ tặc lưỡi thở dài: “Tới mùa gió Nam (Gió Lào) rồi chớ chi nữa!”.


Hồi còn đi học cấp 2 ở trường xã (nay là trường Nguyễn Viết Xuân), nhớ giờ địa lý hôm ấy, Thầy T. giải thích hiện tượng gió Lào. Thầy vẽ sơ đồ, mô hình, nào là dãy Trường Sơn, nào là bản đồ ranh giới tỉnh mình với nước ban Lào, gió Tây Nam từ Vịnh Thái lan thởi từ bên kia thổi về bị chắn bởi dãy Trường Sơn  ra sao, bao nhiêu hơi nước đều bị chặn lại gây ra bên kia nước Lào thì mùa mưa  còn bên mình thì mùa khô nóng thế nào.Thế nên mới có câu : Trường Sơn Đông nắng Tây mưa .
Thầy  nói quê mình có thứ này là “đặc sản” đấy, ráng mà nhớ sau này đi đâu người ta hỏi còn biết mà trả lời. Cả lớp nghe thế, ngồi im nuốt từng chữ một, học thuộc làu làu nên bài kiểm tra đó đứa nào cũng điểm cao. Tôi sinh ra trong mùa gió Lào, lớn lên trong các mùa gió Lào  ở quê hương mà làm sao không nhớ được……..
Đọc tiếp

8 tháng 4, 2014

CHUYỆN SỐ 6

ÔNG TUYN  Ẻ  BÊN ĐỒN CẢNH SÁT
(Ngày xưa : Quê tui đi ẻ thì hay dùng lá để lau đít )

Dọc  đường  số 9 có một đồn Cảnh sát  kiểm soát giấy tờ công dân đi lại rất chi là phiền nhiễu người dân mặc dù  biết là người quen vẫn lục soát giấy tờ . Ôông rất bực tức và đợi một ngày sẽ kiếm cớ trêu chọc mấy ôông cảnh sát trong đồn.
Hôm đó, vào buổi sáng ,ôông đi ngang qua và đau bụng  rứa là ôông  vào  sát cạnh ngay một bên đồn ngồi ẻ  một đốông,  xong ôông dịch qua khoảng vài mét lại ẻ thêm một đôống , nghe mùi  bốc lên ,viên cảnh sát nọ mới đổi về  đi ra và hỏi :
-         Ai cho ôông đi ẻ đây ?
-         Ai cho mô!!! tui thấy  có người ẻ bên đó, tui ẻ bên ni  - Ôông Tuynh  chỉ đống phân bên kia và nói
-         Thế giấy tờ của ô ông mô ? Viên cảnh sát đành chịu và hỏi ( Ý là hỏi giấy căn cước ( CHỨNG MINH NHÂN DÂN ngày nay) .Nhưng ôông Tuyn lại trả lời theo kiểu khác:

-         Tui có dùng giấy tờ mô, tui dùng lá !!!!!!!!
Đọc tiếp

31 tháng 3, 2014

VỀ QUÊ NGHE TIẾNG CHIM -BẮT CÔ TRÓI CỘT

Tôi cũng thế, vùng vẫy mãi mà chẳng thể thoát ra khỏi những sợi tơ chăng mắc bằng ngôn ngữ trữ tình ấy. Bỡi tôi cũng là một người quê. Cũng đôi lần đi về quê xưa mà nghe thời gian còn phảng phất một màu kí ức. Và như để trả nợ cho một tình quê, tôi giải tỏa bằng một vài cảm nhận. Hẳn cũng quê kệch như tiếng “bắt cô trói cột” kia. Song lại là một điệu quê, có ai người đồng điệu?


Đọc tiếp

28 tháng 3, 2014

ĐẦU THÁNG TƯ -NHỚ VỀ TRỊNH CÔNG SƠN


Có môt nỗi buồn ở nơi này thì sẽ có một niềm vui ở chốn khác.
Có một trái tim khổ nạn ở người này thì tất nhiên sẽ có một trái tim hân hoan ở kẻ khác.
Những ai đã đi đến với đời thì phải có lúc lìa xa nó.
Chết là sự tan biến của thể xác. Nhưng sống không chỉ là sự tồn tại của thân xác. Nhiều người còn sống mà tưởng chừng như đã chết. Nhiều người chết mà vẫn còn sống trong trí nhớ mọi người.
Trong câu chuyện đời chung, kẻ này quên thì người kia phải nhớ. Một ý tưởng chợt tắt để làm mầm chuyển hoá cho một ý tưởng khác nảy sinh.
Cái mất không bao giờ mất hẳn
Cái còn không hẳn mãi là còn...!

Đọc tiếp

19 tháng 3, 2014

HÈ VỀ QUÊ TÔI RỘN RÃ TIẾNG VE !


 Mùa hạ đã thực sự hiện diện trên khắp mọi nẻo đường với sắc đỏ của hoa phượng, sắc tím của bằng lăng, nắng vàng rực rỡ, những cơn mưa rào mát lành đến rồi đi vội vàng và râm ran đâu đó tiếng ve ngân sau những vòm lá xanh biếc.
“Tháng năm, tiếng ve lại cất lên điệu nhạc buồn đáng trách!” - Đó là cảm xúc của lớp lớp bao thế hệ học trò sau những tháng ngày miệt mài trên ghế nhà trường. Để rồi khi trưởng thành, lại thèm nghe một tiếng ve gọi hè, để lại thấy mình xao xuyến với bao cảm xúc ùa về như thời cắp sách đến trường.
Đọc tiếp

15 tháng 3, 2014

CHUYỆN ĐỜI



Người con không có khả năng nuôi mẹ già, liền quyết định cõng mẹ bỏ lên núi.
Đêm tối, người con nói rằng cõng mẹ lên núi dạo, bà mẹ lấy hết sức mình đèo lên vai con.
Trên đường đi anh ta nghĩ phải leo cao hơn nữa rồi mới bỏ mẹ xuống.
Bỗng anh ta nhìn trên vai mình, thấy mẹ đang cố giấu những hạt đậu rãi suốt đoạn
đường đi, anh ta tức giận hỏi mẹ: "Mẹ rãi đậu làm gì thế? "
Kết quả câu trả lời của mẹ đã khiến anh ta bật khóc:
"Con ngốc ạ, mẹ sợ lát nữa còn mình con xuống núi sẽ lạc đường".
"Con dù lớn vẫn là con của mẹ...


Đi hết cuộc đời lòng mẹ vẫn theo con "
Đọc tiếp